Showing posts with label My Stories. Show all posts
Showing posts with label My Stories. Show all posts
Lý do khiến mẹ vẫn còn sống trên cõi đời này là vì con ! Ngay lúc này đây, nhìn qua ô cửa kính, mẹ thấy con, một đứa trẻ sinh non thoi thóp sống những ngày đầu đời mệt nhọc. Mẹ chỉ muốn mình biến mất khỏi cuộc đời này thật nhanh chóng và không muốn kéo dài thêm những ngày tháng lê thê trong sự khốn khổ, mệt mỏi. Hãy tha thứ cho mẹ, vì đã có lúc mẹ nghĩ rằng: " Mẹ nên để con chết thay vì cố gắng níu kéo một cuộc sống tận cùng của sự bế tắc, giải thoát cho con cũng là giải thoát cho chính mẹ". Tạo hóa ban tặng con cho mẹ hay cố tình đưa con đến bên mẹ để trả thù cho những lỗi lầm mà mẹ đã tạo ra. Mẹ không cần quan tâm đến sự trớ trêu mà cuộc đời đang dồn ập đến chúng ta, mẹ chỉ cần biết con là con của mẹ và chúng ta sẽ song hành với nhau cho đến giây phút cuối cùng của cuộc đời.

cảm ơn mẹ vì đã sinh ra con

Mẹ luôn chỉ một mình, mẹ đã sống những ngày tháng chỉ một mình thật cô đơn và đau đớn. Mẹ không muốn nhắc đến quá khứ của mẹ, hãy để quá khứ ấy trôi đi từng ngày một trong quên lãng. Chúng ta hãy chỉ nhắc đến mẹ kể từ cái ngày mà con xuất hiện trên cuộc đời này thôi con nhé !

Ừ thì ... con đã đến với mẹ thật bất ngờ, vào lúc mà mẹ chưa sẵn sàng để có con. Cảm giác khi phát hiện ra rằng mẹ đã có thai thật khác, mẹ nhìn thấy xung quanh mẹ, những người phụ nữ với chồng, với gia đình vỡ òa trong sung sướng, hạnh phúc khi chuẩn bị chào đón một sinh linh nhỏ bé sắp trào đời. Còn mẹ, một cô gái ở cái tuổi đôi mươi, không gia đình, không chồng, đơn độc một mình, đầu óc mẹ quay cuồng, mẹ thật sự sợ hãi đến tột cùng, mẹ đã không hề muốn con được sinh ra ngay cái giây phút đầu tiên ấy.

Chạy đua với dòng đời vội vã, lo toan cho cuộc sống, cho cơm áo gạo tiền, mẹ mệt mỏi đến mức đôi khi mẹ lãng quên đi con đang lớn lên từng ngày trong cơ thể mẹ. Rồi một ngày kia, mẹ chẳng thể dấu diếm thêm được nữa, người ta lời ra tiếng vào, buông những lời nghiệt ngã, mẹ chỉ muốn phát điên lên. Mẹ nhốt mình trong phòng suốt một thời gian dài, số tiền mẹ tích kiệm được cũng dần dần cạn kiệt. Không tiền bạc, không công việc, không gia đình, mọi áp lực ập đến khiến mẹ không thể chịu đựng thêm được nữa. Cuối cùng, để giải thoát cho khủng hoảng tinh thần khủng khiếp ấy, mẹ đã quyết định, cả hai chúng ta nên biến mất khỏi thế giới này và bước chân đến một thế giới khác thanh thản hơn. Thế nhưng con yêu của mẹ, số phận không để mẹ chết một cách nhẹ nhàng như vậy, số phận bắt mẹ phải sống để gánh chịu những đau thương và trả giá cho chính cuộc sống của chúng ta. Ngày mẹ tử tử không thành cũng là ngày mà mẹ được sinh ra thêm một lần nữa, mẹ quyết tâm sẽ phải sống, sống thật hạnh phúc, sống không chỉ cho riêng mẹ mà sống cho cả cuộc đời của chính con.

Những ngày đầu đời của con, một đứa trẻ sinh non, không được ôm ấp trong vòng tay của mẹ mà phải nằm thoi thóp trong lồng kính. Nhìn con gái yêu, mẹ sót xa như ai sát muối vào lòng, mẹ hối hận vì những sai lầm mà mình đã gây ra khiến con phải chịu nhiều đau đớn như vậy. Đếm từng ngày con sống, mẹ như ngột thở, nhưng ông trời không triệt đường sống của ai bao giờ, ngày hạnh phúc của chúng ta cũng đã đến, mẹ được ẵm con trên tay, con được thỏa thích uống dòng sữa của mẹ, niềm vui vỡ òa nơi trái tim. Chỉ cần nhìn thấy con cười, mọi lo toan, mệt nhọc dường như tan biến, mẹ nỗ lực hết sức cho cuộc sống tốt đẹp của chúng ta và cứ như vậy, con lớn lên thật mạnh mẽ, thật mãnh liệt giữa dòng đời khắc nghiệt.

cảm ơn mẹ vì đã sinh ra con

Mẹ còn nhớ như in những ngày đầu tiên con bước vào lớp một, nhìn thấy lũ trẻ con cùng trang lứa đứa nào cũng có bố mẹ, ông bà dìu dắt đi cùng, con buồn thiu. Dẫu còn bé nhưng con vẫn tự chuẩn bị sách vở, quần áo và tự đi bộ đến trường, trong lòng ấm ức, không vui nhưng con cũng chẳng nói gì với mẹ. Đêm đến, mẹ đi làm về trễ, con chẳng chịu ngủ trước, đợi mẹ về rồi chỉ ôm lấy mẹ mà òa lên khóc, mẹ nghẹn ngào nói lời xin lỗi con mà nước mắt cũng cứ thế trào ra không ngưng lại được, rồi mẹ không ngủ được, cứ ôm con trong lòng mà thao thức, con thì khóc mệt lả rồi ngủ say lúc nào không hay trong vòng tay mẹ. 

Lớn hơn một chút, con bắt đầu biết tự ti về chính cuộc sống của bản thân mình, con thấy con thua kém bạn bè thật nhiều, con bị bạn bè trêu trọc là đứa không có cha, lúc nào cũng phải mặc đồ cũ đến trường, dùng sách cũ để học. Có lẽ con là đứa thường xuyên bị thầy cô phàn nàn về chuyện đóng học phí chậm trễ, con cũng chẳng bao giờ đăng kí các giờ học ngoại khóa hay tham gia các chuyến tham quan, du lịch cùng lớp vì đơn giản là nhà con nghèo. Thế nhưng, con yêu của mẹ chưa bao giờ con khiến mẹ thất vọng về thành tích học tập cũng như thái độ sống với thầy cô, bạn bè. Con vẫn luôn như vậy, cô gái mạnh mẽ của mẹ, con thật tươi vui, thật lạc quan cho dù những lời chê bai, đùa dỡn cay nghiệt đến mức nào.

Năm con vào lớp mười, cái tuổi mà một cô bé suy nghĩ rằng mình đã lớn nhưng thực sự là chưa hề lớn, con muốn được quyết định mọi thứ cho cuộc sống của con, con bắt đầu thay đổi thật nhiều, con trở nên thật rạng rỡ và xinh đẹp, con cũng bắt đầu biết ăn diện, cũng bắt đầu có một mối tình học sinh thật hồn nhiên, trong sáng. Nhưng con hãy hiểu cho nỗi lòng của mẹ, mẹ không muốn con mất kiểm soát, không muốn con sa đà quá nhiều vào chuyện bạn bè, chuyện tình yêu, mẹ lo lắng cho con, mẹ muốn con tập trung thật nhiều cho việc học hành là vì mẹ yêu con. Khi con lớn, con sẽ hiểu và thông cảm cho những điều mẹ làm ngay lúc này. Con thường xuyên không nghe lời, hay cãi lời mẹ thật nhiều, con hay ghé nhà đứa bạn và ngủ lại, có lẽ con đã chán ghét cái cuộc sống bấp bênh trong ngôi nhà thuê nhỏ bé của chúng ta. Rồi một ngày, mẹ bàng hoàng khi nghe cuộc gọi từ cô giáo chủ nhiệm thông báo về việc đã ba ngày nay con không đến lớp, mẹ sợ hãi, mẹ đi khắp nơi tìm con, mẹ thật sự thất vọng vì mẹ đã không giữ được con, không bảo vệ được con. Rồi trời đổ mưa, mẹ chỉ biết la hét lên trong cơn mưa, trong tuyệt vọng, mẹ xin lỗi con, hãy quay về bên mẹ. Không lâu sau đó, mẹ nhận được thông báo lên phường bảo lãnh cho con về nhà, thì ra con và nhóm bạn cùng nhau trốn học đi cuội phá khắp nơi, mẹ không còn chút hi vọng nào dành cho con, mẹ nghĩ rằng khi nhìn thấy con mẹ sẽ đánh con, sẽ la mắng con, sẽ không bao giờ nói chuyện với con nữa. Vậy mà mẹ chẳng thể làm được, nhìn thấy thân hình bé nhỏ của con trong chiếc áo vừa rách, vừa bẩn, cứ thế mẹ ôm chầm lấy con mà khóc, mà nói mẹ sai rồi, mẹ xin lỗi con gái của mẹ.

Rồi con cũng đã thực sự trưởng thành, còn bước chân vào giảng đường đại học thật hãnh diện, thật khiến mẹ tự hào. Con ước mơ thật nhiều, con ước đến một ngày nào đó, chúng ta sẽ có một ngôi nhà thật đẹp của riêng chúng ta, con và mẹ sẽ sống những ngày tháng thật tuyệt vời trong ngôi nhà đó. Nhưng rồi con đổ bệnh nặng, phát hiện ra bản thân mình bệnh tật con tuyệt vọng, con phải dừng lại việc học tập tại trường, suốt quãng thời gian dài ấy chủ yếu là con nằm viện. Mẹ chạy đôn chạy đáo, làm đủ thứ việc để kiếm tiền chữa bệnh cho con, nhìn con đau đớn trong bệnh tật mà tâm can mẹ như bị ai xé nát, mẹ ước gì mẹ có thể gánh chịu bệnh tật cho con thì tốt biết bao nhiêu, tại sao số phận lại trớ trêu đến như vậy. Nhưng rồi, niềm hi vọng đã xuất hiện ngay giây phút mẹ con mình tuyệt vọng nhất, con được hội từ thiện tài trợ hoàn toàn khoản tiền viện phí, con cũng bắt đầu yêu anh, một anh chàng hiền lành trong hội từ thiện ấy. Thế đấy, thời gian nằm viện của con nhẹ nhàng hơn nhiều. con hay cười, hay nhõng nhẽo với người yêu. Mẹ thật sự hạnh phúc và cảm ơn cuộc đời đã ban tặng sự sống mạnh mẽ cho con.

Ngày này, 25 năm về trước mẹ đẫm nước mắt nhìn con qua ô cửa kính bệnh viện và cũng ngày này, 25 năm về sau, mẹ rơi những giọt nước mắt nhìn con qua ô cửa kính giáo đường. Con kết hôn, kết hôn với người yêu con thật lòng, chỉ vậy thôi hạnh phúc của mẹ đã trọn vẹn lắm rồi.
Tôi yêu những hành trình xanh tình nguyện. Tôi yêu mùa hè với những con đường chút nắng, chút mưa mà tôi cùng đồng đội đi qua. Tôi yêu sao cái giây phút khoác trên mình chiếc áo xanh thanh niên và vi vu khắp những xóm làng. Tôi đã sống những mùa hè như vậy đấy, những mùa hè đầy kỷ niệm. Tôi là sinh viên ngành:"Yêu", đùa chút thôi, thực ra tôi học Y. Có lẽ vì cái duyên"Yêu" ấy, mà mùa hè xanh đầu tiên, chúng tôi được tham gia cộng tác tại một bệnh viện Nhi. 

TRÂN TRỌNG CUỘC SỐNG

Chuẩn bị cho một tháng xa nhà và sống chung với những người bạn cùng chí hướng, tôi thật háo hức, tôi mong ngóng từng ngày và vẽ nên cả một câu chuyện đầy mơ mộng về nơi mà tôi đến. Đó là suy nghĩ của tôi, một cô gái 19 tuổi, học ngành Y, nhưng chưa bao giờ bước chân đến bệnh viện. Ngày đầu tiên bước chân vào Viện Nhi, tôi ngỡ ngàng. Tôi nhìn thấy các em, những cô bé, cậu bé tội nghiệp đang gồng mình chống trả lại những căn bệnh quái ác. Tôi nhìn thấy đôi môi mỉn cười, nhưng đôi mắt chất chứa bộn bề những lo toan, suy nghĩ của các bậc làm cha, làm mẹ. Tôi nghe thấy tiếng trái tim tôi đập loạn nhịp, tôi sợ nơi đây, một nơi có tiếng cười không trọn vẹn.

Hôm đó về nhà tập thể, mấy đứa con gái, đứa nào cũng khóc thút thít. Tôi tự thấy mình sao mà hạnh phúc đến thế, hạnh phúc vì tôi được sinh ra lành lặn và mạnh khỏe. Nghĩ đến các em bệnh nhi đáng thương ấy, nhóm tình nguyện viên chúng tôi lại càng quyết tâm hơn nữa, quyết tâm tạo nên một mùa hè tuyệt vời cho các em ngay trong bệnh viện này. 

Tôi được phân công nhiệm vụ chăm sóc em, một cô bé tên "Tấm". Tấm mắc bệnh Thalassaemia, cha Tấm mất sớm, một mình mẹ Tấm gồng gánh nuôi con. Cô bé năm nay 9 tuổi, nhưng nhỏ xiu như một em bé 4 tuổi, cái bụng căng tròn nhô ra như bà bầu, khuân mặt có cái trán dồ ra, xương hàm trên lồi, mũi tẹt. Cứ thế Tấm khệnh khạng đi lại trong sự mệt mỏi, nhìn đến là đáng thương. Phòng của Tấm nằm là căn phòng dành cho những đứa trẻ ở giai đoạn cuối của bệnh. Trong khi tôi nhìn thấy sự đau đớn, nhõng nhẽo của những đứa trẻ cùng trang lứa, thì Tấm thật khác biệt, cô bé mạnh mẽ lạ thường, cô bé thích xem Doremon và cứ thế cười khúc khích thật đáng yêu. Tôi tiến lại gần Tấm, chìa tay ra và nói: "Xin chào, hãy làm bạn với chị nhé". Cô bé ngước mắt lên nhìn tôi, đôi mắt long lanh, thơ dại, không một chút lạ lẫm, Tấm nắm lấy tay tôi, cô bé cười và tôi cũng cười. Tôi và Tấm bắt đầu một mùa hè như vậy đấy, chúng tôi cùng đi học, cùng chơi, cùng ăn cơm, cùng xem Doremon, cùng đùa giỡn, cùng hát và cùng nhau làm thật nhiều điều nữa. Tôi yêu cô bé này thật nhiều, một cô bé khiến tôi ngưỡng mộ bởi chính cái nghị lực phi thường tiềm tàng sau tấm thân nhỏ bé.

TRÂN TRỌNG CUỘC SỐNG

Tấm rất thích dán nhân vật truyện tranh lên quấn tập của mình, Tấm trân trọng quấn tập đó thật nhiều, nhưng phải thật lâu tôi mới thấy Tấm dán một bức, cứ mỗi một trang giấy cô bé lại dán một nhân vật truyện tranh khác nhau, có lần tôi trông thấy Tâm viết gì đó sau bức hình rồi mới dán chúng lên giấy, tôi chợt nghĩ: "Lạ thật, Tấm tiếp thu rất chậm, cô bé có biết chữ đâu, chắc là vẽ vời linh tinh gì đó thôi". Tôi tò mò nhưng không hỏi, tôi nghĩ nếu muốn nói thì cô bé sẽ chủ động nói với tôi thôi. Thứ mà cô bé hứng thú nhất trong việc học chữ, có lẽ là học viết tên những người bạn trong căn phòng của mình. Cô bé cần mẫn và cố gắng hết sức để có thể nhớ được những chữ cái.

Một ngày, tôi thấy rõ tình trạng bệnh của Tấm trở nên trầm trọng hơn, cô bé vẫn cười, một nụ cười mệt mỏi. Mẹ của Tấm cả ngày bần thần như người điên, Mẹ Tấm không thể làm bất kỳ việc gì, chân tay cứ bủn rủn không đứng nổi, nhìn cái dáng người gầy gò nặng trĩu ưu tư ấy, tôi không thể nào cầm nổi nước mắt. Thời gian này, nhóm chúng tôi cũng bắt đầu chuẩn bị cho một bữa tiệc chia tay các em bé thật ấm cúng, vui vẻ trước khi kết thúc một mùa hè tình nguyện. Tự nhiên, tôi thấy luyến lưu không tả xiết, tôi không muốn đi vào lúc này, tôi không muốn để Tấm một mình, tôi muốn song hành cùng cô bé cho đến cái ngày định mệnh ấy, tôi muốn cô bé sống. Không ai muốn kết thúc câu chuyện cuộc đời bằng một cái kết không trọn ven, Tấm còn quá nhỏ để hiểu rằng cô bé sẽ chết.

Rồi cái ngày định mệnh ấy cũng đã đến, nghe tin Tấm mất, tôi chạy như lao vào bệnh viện, nhìn cô bé nằm đó, bình yên đến lạ thường, tôi trút đi hơi thở nặng nề và nước mắt cứ thế tuôn rơi. Tôi nhìn thấy cuốn tập dán hình mà cô bé yêu thích đặt ngay ngắn trên chiếc bàn nhỏ, tôi ôm ghì lấy mà day dứt, mà tiếc nuối cho một kỷ niệm không thể nào quên. Bỗng nhiên, tấm hình Nobita bị rớt ra, có lẽ vì dán hồ không kĩ, đằng sau tấm hình Nobita tôi thấy tên của Quân, một cậu bé cùng phòng với Tấm nhưng cũng đã mất cách đây không lâu. Tôi gỡ hết các tấm hình ra, đằng sau những tấm hình đều là những cái tên, tên của những người bạn cùng phòng đã ra đi trước cô bé. Tôi bàng hoàng khi nhìn thấy tấm hình cuối cùng, đó là hình ảnh một "Cô Tấm" bước ra từ trái thị và đằng sau tấm hình đó là tên của Tấm. Tôi đã từng nghĩ, thật dễ dàng để lừa dối một đứa trẻ, chúng ta tạo cho chúng ước mơ và chúng sẽ ra đi thanh thản mà không hề biết rằng cái chết đang chờ đợi. Khi những người bạn của Tấm chết, chúng tôi đã nói dối rằng:" Bạn của Tấm đã khỏi bệnh nên đã được ba mẹ đưa về nhà, Tấm cũng sẽ nhanh chóng khỏi bệnh và sẽ được về nhà thôi". Tôi đã nghĩ rằng cô bé tin vào điều đó, nhưng không cô bé biết người lớn đang nói dối, cô bé biết những người bạn ấy không còn sống trên cõi đời này nữa và một ngày kia cô bé cũng sẽ chết, cô bé không trách cứ sự dối trá của người lớn mà ngược lại, chấp nhận điều đó như một lẽ tự nhiên. 

Tôi thật sự nể phục Tấm, một cô bé kiên cường đến lạ thường, một cô bé khiến tôi phải thay đổi suy nghĩ, thay đổi lối sống. Tôi ít than vãn, ít đi cái tính ích kỷ, nhỏ nhen. Tôi yêu cuộc đời này, tôi yêu cha mẹ đã sinh tôi ra và cho tôi một tấm thân lành lặn, khỏe mạnh. Và cứ thế, mỗi buổi sáng thức dậy tôi đều cười thật hạnh phúc, tôi cố gắng trân trọng và yêu thương trọn vẹn nhất mỗi một ngày trong cuộc sống của tôi.
Người ta nói rằng :” Ba là nhân tình kiếp trước của con gái”, thế thì ba của Mộc Nhiên phải đào hoa lắm đấy vì ba có hẳn 3 cô con gái cưng cơ mà. 

Mộc nhiên sinh ra và lớn lên trong một gia đình khuyết đi người mẹ, mẹ của Mộc Nhiên mất khi cô vừa trào đời, kí ức của Mộc Nhiên về mẹ chỉ là con số không tròn trĩnh, Mộc Nhiên không có cảm giác hay bất kì cảm xúc gì khi ai đó nhắc đến từ: “mẹ”.Vì Mộc Nhiên đã có một người mẹ tuyệt vời nhất trên đời đó chính là ba. Có lẽ chỉ cần có ba thôi thì cả thể giới yêu thương luôn tràn ngập.

CON YÊU BA
Con yêu ba
Mộc Nhiên còn nhớ như in cái cảm giác được ba đèo đi học bằng chiếc xe đạp cũ mèm, vừa đi hai ba con vừa hát, vậy mà vẫn còn nghe rất rõ tiếng cọt kẹt nặng nề như muốn gãy vụn ra của chiếc xe tội nghiệp. Và cứ thế, vòng bánh xe cứ quay và thời gian vẫn cứ chạy dài không ngưng nghỉ. Đến một ngày, Mộc nhiên chợt nhận ra mình đã lớn, lớn theo cách nghĩ của một đứa trẻ con thì đúng hơn. Càng lớn Mộc nhiên càng thấy mình sợ phải xa vòng tay của ba nhiều hơn, Mộc Nhiên vốn dĩ là một đứa rất nhút nhát, rất khác với 2 chị gái của cô. Chị của Mộc Nhiên tuyệt vời lắm, ai cũng thông minh, xinh đẹp, đỗ đạt vào các trường đại học danh tiếng khiến ba rất tự hào, rất hài lòng. Còn Mộc Nhiên, cô thật sự thấy mình bình thường, rất bình thường. Mộc Nhiên rất ít khi nói và cũng rất ít khi cười, trong một ngày từ mà cô nói nhiều nhất có lẽ là:” Dạ”.Mọi thứ xung quanh Mộc Nhiên dường như đã được ba sắp đặt một cách chỉnh chu, cô nghe lời ba một cách tuyệt đối, chẳng bao giờ có thái độ không ưng ý, mặc dù có nhiều lúc cô cũng chẳng thích như vậy chút nào. Mộc nhiên chẳng biết bản thân muốn gì, cần gì và phải làm gì nữa. Có lẽ, cô chẳng cần phải đau đầu cho mấy cái suy nghĩ đó vì ba của cô đã suy nghĩ cho cô mất rồi.

Khi Mộc Nhiên ở cái tuổi 17 đầy mộng mơ, gia đình cô chuyển đến một nơi ở mới, cô cũng sẽ phải đi học ở một ngôi trường mới. Mộc Nhiên vốn dĩ là đứa kém thích nghi, mọi thứ lạ lẫm khiến cô không thể sống như trước kia cô từng sống. Hai chị đi học xa nhà, Mộc nhiên đã ít bạn nay lại không có bạn, quanh quẩn nhìn ra nhìn vào cũng chỉ có hai ba con, cô ít tâm sự với ba hơn vì ba đi làm cả ngày, về đến nhà cũng đủ mệt và không có chút thời gian nào dành cho cô. Quan trọng hơn là Mộc Nhiên thấy mình đủ lớn, cô không muốn làm cô bé nhõng nhẽo của ba mãi. Việc học hành ở trường mới của Mộc Nhiên không tốt chút nào, không biết từ khi nào cô chán cái cảnh ngồi lì trong lớp học một mình, bị bạn bè bắt nạt và thầy cô phàn nàn.

Cô chỉ muốn ngủ, ngủ và ngủ mà thôi. Rồi một ngày, ba hoảng hồn, chân tay bủn rủn khi nhìn thấy cô con gái bé bỏng của mình ngất xỉu trên sàn nhà, ba cõng Mộc Nhiên chạy sang nhà hàng xóm nhờ người ta chở cô đi bệnh viện. Chân ba đứng không vững, mồ hôi hòa vào nước mắt ướt đẫm cả khuân mặt gầy gò. Khi nghe Bác sĩ bảo Mộc Nhiên bị trầm cảm, bao nhiêu cảm xúc trong ba vỡ òa ra thành tiếng, ba cứ thế ôm lấy con gái mà khóc, ba bảo:” Ba xin lỗi, xin lỗi vì không thể yêu con trọn vẹn cả phần của mẹ”. Còn Mộc Nhiên, chẳng hiểu sao cô không rơi một giọt nước mắt nào, ánh mắt cô cứ trân trân vô hồn nhìn vào khoảng không gian vô tận và cô thầm nghĩ:” Cô không muốn ở trong vòng tay của ba mãi”.

CON YÊU BA
Con yêu ba
Năm Mộc Nhiên vào Đại học, ba đưa cô ra bến xe, nhìn qua ô cửa kính, cô vẫn thấy ba đứng đó, dõi theo cô cho đến khi, cô không thể nhìn thấy bóng dáng của ba được nữa. Trái tim Mộc Nhiên như ai bóp nghẹt vào, không thể thở nổi, cô khóc, nước mắt cứ thế tuôn trào như cơn mưa đầu mùa mãi không chịu ngưng. Tháng đầu tiên sống không có ba, hầu như đêm nào cô cũng khóc. Nhưng một cái duyên chợt đến trong tiếng khóc của cô, cô không hề biết rằng tiếng khóc ấy đã làm rung động trái tim của anh chàng sinh viên năm cuối ở cạnh phòng.

Thời gian cứ thế trôi, một ngày kia anh và Mộc Nhiên cũng chính thức trở thành một cặp. Mộc nhiên ít nhớ ba hơn, cô cũng không còn khóc nức nở mỗi khi gọi điện cho ba, cô dành trọn ven thời gian rảnh cho anh, người mà cô yêu, cô hết lòng vun đắp tình yêu một cách nhiệt tình và chân thành nhất. Mộc nhiên bỗng chốc trở thành cô gái ngây ngô say nắng tình yêu đến mức tưởng chừng như không có anh thế giới này sẽ sụp đổ. Mộc Nhiên và anh chuyển về sống chung với nhau, khi ba phát hiện ra, Mộc Nhiên vô cùng sợ hãi, ba không ưng ý chút nào về cách sống có thể gọi là buông thả của cô, mọi thứ ba hi vọng về cô bị dập tắt.

Ba đưa cô về nhà, ngăn cấm không cho cô và anh gặp nhau thêm nữa, nhìn thấy đứa con gái mà mình yêu thương nhất cứ lả người đi vì khóc, vì mệt mỏi, vì nhớ nhung ngươi yêu, trái tim của ba như bị ai sát muối. Mộc Nhiên cãi nhau với ba thật nhiều, mặc kệ lời khuyên răn của hai chị, cô kiên định rằng nếu không được ở bên cạnh anh cô sẽ chết, cuộc sống của cô không cần ba cũng được nhưng không thể thiếu anh. Nghe những lời nói cay nghiệt từ con gái, ba cô lặng người đi, đôi mắt ba buồn hiu trên khuân mặt hốc hác, ba chốt chặt cửa lại và bảo:” Khi con trở thành bậc làm cha, làm mẹ con sẽ hiểu cho ba lúc này”. Rồi một hôm, ba không nghe tiếng khóc của Mộc Nhiên nữa, hoảng hồn mở cửa ra, thì ba không còn thấy cô trong căn phòng đó nữa, cô đã trốn đi, trốn theo tiếng gọi của con tim.

Không lâu sau, ba nghe tin cô bị tai nạn và phải cắt cụt một chi bên phải, ba như phát điên lên, ba la hét, ba tự trách bạn thân đã không thể bảo vệ được cô con gái bé bỏng của mình. Từ khi Mộc Nhiên bị tai nạn, cô không thể liên lạc với anh được nữa, anh đã phản bội tình cảm của cô, tinh thần của cô xuống dốc một cách trầm trọng, chưa bao giờ cô muốn chết như bây giờ, cô chỉ muốn ngưng ngay cuộc sống của mình tại đây, ngay giây phút này. Nhưng cái lúc cô ở trong cái hố sâu của tội lỗi và đau đớn ấy, thì ba lại xuất hiện, ba ôm chặt cô như khi cô còn bé và bảo:” Có ba ở đây rồi, con đừng sợ”..